Bài hát: Mẹ Lệ Sơn
Dựa theo bai thơ MẸ TÔI của Đức Lai Trần
Created: Hai Nguyen
—-
[Verse 1]Cả cuộc đời mẹ tôi lam lũ,
Cho con thơ giấc ngủ yên bình.
Khi tiếng gà chưa gọi ánh bình minh,
Mẹ đã dậy, gồng mình trong sương sớm.
[Verse 2]Cả cuộc đời mẹ tôi bận rộn,
Xuân, hạ, thu, đông rét buốt thịt da.
Bán tuổi xanh mang khoai sắn về nhà,
Cho con được ấm no và hạnh phúc.
[Chorus]Mẹ ơi, bao nếp nhăn trên trán
Là tháng năm vất vả cơ hàn.
Cả cuộc đời dãi dầu mưa nắng,
Mẹ gánh lo toan để con vững vàng.
Con cầu nguyện vạn lần trong tim,
Trọn đời này con yêu mẹ!
[Verse 3]Hung Tắt, Hung Cày đường dài gió sương,
Vai mẹ gầy gánh nặng trĩu đau thương.
Nhưng nụ cười vẫn dành cho con,
Ngày mai sáng tươi mẹ chắt chiu từng hạt giống.
[Chorus]Mẹ ơi, bao nếp nhăn trên trán
Là tháng năm vất vả cơ hàn.
Cả cuộc đời dãi dầu mưa nắng,
Mẹ gánh lo toan để con vững vàng.
Con cầu nguyện vạn lần trong tim,
Trọn đời này con yêu mẹ!
[Bridge]Bao mùa xuân đời mẹ đi qua
Mẹ vẫn là bóng dáng quê nhà.
Tình mẹ như biển trời bao la,
Cho con lớn khôn, cho con nên người.
[Final Chorus]Mẹ ơi, bao nếp nhăn trên trán
Là tháng năm vất vả cơ hàn.
Cả cuộc đời dãi dầu mưa nắng,
Mẹ gánh lo toan để con vững vàng.
Con cầu nguyện vạn lần trong tim,
Trọn đời này… con yêu mẹ!
———
Bài thơ Mẹ tôi của Đức Lai Trần và lời bình của chị Tran Thi Thanh Liem, Thanh Liem Tran Thi, Trần Thị Thanh Liêm
MẸ TÔI
Cả cuộc đời mẹ tôi lam lũ
Để các con có giấc ngủ yên bình
Khi tiếng gà chưa gọi ánh bình minh
Mẹ đã thức, gồng mình trong sương sớm
Cả cuộc đời mẹ tôi bận rộn
Xuân, hạ, thu, đông rét buốt thịt da
Bán tuổi xanh mang khoai, sắn về nhà
Cho con được ấm no và hạnh phúc
Cả cuộc đời mẹ tôi cơ cực
Hung Tắt, Hung Cày gánh sắn oằn vai
Để nếp nhăn trên vầng trán thêm dài
Dành lại cho con một ngày mai tươi sáng
Cả cuộc đời dãi dầu mưa nắng
Gánh lo toan vất vả nhọc nhằn
Gánh khổ cuộc đời với 96 mùa xuân
Ơn trời biển vạn lần con yêu mẹ.
TRẦN ĐỨC LAI
—
Bình luận bài thơ “MẸ TÔI” của tác giả TRẦN ĐỨC LAI
Bài thơ “MẸ TÔI” của tác giả Trần Đức Lai là một bản tình ca thiêng liêng, sâu lắng về lòng biết ơn và tình mẫu tử. Bằng những vần thơ dung dị, mộc mạc nhưng thấm đẫm cảm xúc, ông đã vẽ nên chân dung một người mẹ Việt Nam điển hình: cần cù, tảo tần, hy sinh cả đời vì con cái.
Bài thơ tràn đầy giá trị nhân văn và nghệ thuật. Ngôn ngữ gần gũi, giàu sức gợi cảm, phù hợp với hình tượng người mẹ nông dân. Nhịp điệu chậm rãi, da diết như lời kể chân tình. Bài thơ như một thông điệp ca ngợi đức hy sinh của mẹ, nhắc nhở mỗi người về lòng biết ơn và trách nhiệm đền đáp công lao của cha mẹ.
Tác giả nhấn mạnh sự bền bỉ, chịu đựng, hy sinh suốt đời của mẹ qua năm tháng bằng điệp khúc mở đầu mỗi khổ:
“Cả cuộc đời mẹ tôi…”
Sự lặp lại điệp khúc này không đơn thuần là kỹ thuật mà là sự ám ảnh và xúc động sâu sắc. Nó như một điệp khúc khắc vào lòng người đọc nỗi vất vả, hy sinh âm thầm nhưng vĩ đại của người mẹ từ sớm tinh mơ cho đến chiều tà của cuộc đời.
Tác giả không dùng mỹ từ cầu kỳ mà chọn hình ảnh dân dã, chân thực gắn với đời sống ở nông thôn:
• “Gồng mình trong sương sớm”,
• “Rét buốt thịt da”,
• “Gánh sắn oằn vai”,
• “Hung Tắt, Hung Cày” là những địa danh như bước ra từ mồ hôi và nước mắt của người mẹ.
Chính những từ ngữ cụ thể ấy làm cho bài thơ sinh động, truyền cảm; vừa cảm động riêng tư, vừa phổ quát cho bao bà mẹ miền quê của Việt Nam.
Đối với ông thơ và tình yêu cha mẹ, yêu quê hương đã hòa quyện vào nhau không thể tách rời. Đó là sự gắn kết giữa thiên nhiên với thân phận của người mẹ:
Từ “tiếng gà gọi sáng”, “sương sớm” đến “mưa nắng”, “rét buốt”,… thiên nhiên trở thành bạn đồng hành với mẹ, nhưng cũng là thử thách mà mẹ âm thầm vượt qua. Những mùa vụ trôi qua, từng nếp nhăn dài thêm, như “gánh khổ cuộc đời” mẹ đã chắt chiu để đổi lấy cho con “một ngày mai tươi sáng”.
Kết thúc bài thơ xúc động lòng người, đó là một nốt trầm biết ơn.
Khổ cuối vừa là đỉnh điểm của cảm xúc, vừa là lời tri ân sâu sắc:
“Gánh khổ cuộc đời với 96 mùa xuân
Ơn trời biển vạn lần con yêu mẹ.”
Hình ảnh người mẹ đã bước qua gần trăm năm cuộc đời, vẫn như “gánh” cả số phận con, gợi lên lòng biết ơn vô hạn. Câu thơ cuối cùng giống như một lời khấn thầm trong đêm, vừa biết ơn trời đất, vừa thể hiện tình yêu thiêng liêng không gì đong đếm được.
“Mẹ tôi” là bài thơ dung dị, không cầu kỳ ngôn ngữ, không phô trương nghệ thuật, nhưng rất hay, thấm đẫm tình người, lay động lòng người bằng những tình cảm chân thành, hình ảnh gần gũi và tấm lòng biết ơn sâu sắc của người con. Qua đó, Trần Đức Lai không chỉ vẽ nên chân dung người mẹ Việt Nam truyền thống lặng lẽ chịu thương chịu khó vô điều kiện tựa như một khúc ca rất hay về mẹ của riêng tác giả, mà còn là lời tri ân thay cho biết bao người con; bài thơ còn gửi gắm bài học về sự trân quý những giá trị gia đình, như một nén tâm hương tri ân người mẹ, khiến độc giả không khỏi nghẹn ngào thương nhớ về mẹ kính yêu của mình.
TRẦN THỊ THANH LIÊM Trần Thị Thanh Liêm

